* Tin Mừng: Lc 14, 1. 7-14
Khi ấy, nhằm một ngày Sabbat Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người biệt phái để dùng bữa, và họ dò xét Người. Người nhận thấy cách những kẻ được mời, chọn chỗ nhất, nên nói với họ dụ ngôn này rằng: “Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi, và chủ tiệc đã mời ngươi và người ấy, đến nói với ngươi rằng: ‘Xin ông nhường chỗ cho người này’. Bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết. Nhưng khi ngươi được mời, hãy đi ngồi vào chỗ rốt hết, để khi người mời ngươi đến, nói với ngươi rằng: ‘Hỡi bạn, xin mời bạn lên trên’. Bấy giờ ngươi sẽ được danh dự trước mặt những người dự tiệc. Vì hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên”.
Rồi Người lại nói với kẻ đã mời Người rằng: “Khi ông dọn bữa ăn trưa hay tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, bà con hay láng giềng giàu có, kẻo đến lượt họ cũng mời ông, và như thế ông đã được trả lễ rồi. Nhưng khi làm tiệc, hãy mời những người nghèo khó tàn tật, què quặt, và đui mù; ông sẽ có phúc, bởi họ không có gì trả lễ. Vì ông sẽ được trả lễ khi những người công chính sống lại”.
* Suy niệm
KHIÊM NHƯỢNG ĐỂ YÊU THƯƠNG VÔ VỊ LỢI
Theo bài Tin Mừng kể lại, Chúa Giêsu được mời đi dự tiệc tại nhà một thủ lãnh Pharisêu. Nhận thấy ở đó có những thực khách háo hức chọn chỗ nhất, Chúa Giêsu liền nói với họ một dụ ngôn, qua đó Ngài mời gọi người ta hãy sống khiêm nhường bằng cách chọn lấy địa vị sau chót: khi anh được mời đi ăn cưới, anh đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng cũng được mời… Trái lại, khi được mời, anh hãy ngồi vào chỗ cuối. Như vậy, Chúa Giêsu dạy bài học khiêm nhường như thế nào và khiêm nhường để làm gì? Vâng, đó là khiêm nhường như Chúa Giêsu, Con Một Thiên Chúa, Đức Giêsu là Đấng Messia khiêm nhường mà Sách Dacaria đã loan báo rằng: “Hãy báo thiếu nữ Xion: kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ” (Mt 21,5). Qủa thế, Đức Giêsu Kitô là “Thầy hiền lành và khiêm nhường” (Mt 11,29). Song vị Thầy này không chỉ là một người phàm, mà còn là Chúa (Rm 8,3). Dẫu Ngài ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã huỷ mình ra không đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên thập giá để cứu chuộc chúng ta (Pl 2,6tt). Chúa Giêsu chẳng những mạc khải quyền năng Thiên Chúa nhờ đó chúng ta hiện hữu, mà còn mạc khải cả tình yêu thương của Ba Ngôi Thiên Chúa, nhờ đó chúng ta khỏi hư mất (Lc 19,10). Chính vì thế, Chúa Giêsu mời gọi: “Anh em hãy học với Tôi, vì Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,29).
Lão Tử dạy quân tử trong phép xử thế rằng “Bậc thượng thiện giống như nước; nước thì hay làm lợi cho vạn vật mà không tranh, ở chỗ nào mà người ta đều ghét, nên gần với đạo. Ở thì hay lựa chỗ thấp; lòng thì chịu chỗ thâm sâu, xử thế thích dùng đến lòng nhân” (Đạo Đức Kinh, chương 66), vì vậy, “hãy lấy nhu thắng cương, nhược thấy cường. Lấy cường xử hạ, nhu nhược xử thượng” (Đạo Đức Kinh, chương 76). Qủa thật, khiêm nhường một đức tính không thể thiếu trong mọi tương giao và xử thế bởi hôm nay Chúa Giêsu dạy chúng ta bài học về lòng khiêm nhường thẳm sâu nhất, để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân, dùng tình yêu mà hạ mình xuống để tôn vinh Thiên Chúa và cứu vớt mọi người vì chưng Chúa Giêsu nêu gương cho chúng ta trước. Cụ thể, Người là Ngôi Hai Thiên Chúa, đã hoàn toàn tự hủy mình ra không, nhờ đó Ngài sống trọn vẹn tình yêu thương dành cho chúng ta bằng sự vâng lời Chúa Cha cho đến chết và chết trên cây thánh giá (Pl 2,6-9). Cho nên, “Người để lại mẫu gương cho chúng ta dõi bước theo, vì Người không hề phạm tội, chẳng ai thấy miệng Người nói một lời gian dối. Bị nguyền rủa Người không nguyền rủa lại, chịu đau khổ mà không hề ngăm đe, nhưng một bề phó thác cho Đấng xét xử công minh” (1Pr 2,21-23). Vì vậy, Đức cố Giáo Hoàng Bênêđictô khẳng định rằng: “Tình yêu trong sự thuần khiết và vô tư là chứng cớ tốt nhất về Thiên Chúa, Đấng mà chúng ta tin và thúc đẩy chúng ta yêu thương” (Thông Điệp, Thiên Chúa là Tình Yêu, số 31).
Trong cuộc sống này, mọi sự con người có được đều bởi ân ban của Thiên Chúa, nên con người cần lấy sự khiêm nhường làm nhân đức sống hàng đầu. Trước hết, chúng ta cần phải khiêm nhường trước mặt Thiên Chúa, với Lời Ngài và thánh ý của Ngài vì mọi tài năng, địa vị, thành công đều do ơn Chúa ban. Vì thế, chúng ta không tự mãn hay khoe khoang, nhưng dùng chính những ơn ấy để phục vụ làm sáng Danh Chúa và sinh ích cho tha nhân. Ví dụ: Một người có giọng hát hay, nếu kiêu ngạo thì chỉ hát để được khen ngợi. Nhưng nếu khiêm nhường, họ sẽ dâng tiếng hát ấy để ca ngợi Chúa, để nâng tâm hồn cộng đoàn lên cùng Ngài. Hay một người cha trong gia đình, dù là trụ cột, nhưng luôn biết lắng nghe ý kiến của vợ con, sẵn sàng nhận lỗi khi sai. Chính sự khiêm nhường ấy làm cho gia đình ấm êm và đáng quý hơn nhiều so với việc lúc nào cũng muốn mình đúng. Sau khi khiêm nhường trước mặt Thiên Chúa, chúng ta cũng cần sống khiêm nhường trước tha nhân. Cuộc sống luôn luôn là sống cho, sống với và sống nhờ không ai là một hòn đảo. Do đó, con người phải cậy dựa vào người khác để nâng đỡ nhau. Khi có sự khiêm nhường này, chúng ta sẽ hiểu vinh quang danh dự chỉ bền vững nếu đó là điều được Chúa ban tặng và đặt để cho ta, còn tất cả những thứ khác chỉ như điều sách Giảng viên viết: “phù vân quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân” (Gv 1, 2). Cho nên, Sách Huấn ca trong bài đọc 1 dạy: “Con ơi, hãy hoàn thành việc của con một cách nhũn nhặn (tức là nhỏ nhẹ, hiền hòa, dịu dàng, lễ phép và biết điều), thì con sẽ được mến yêu hơn người hào phóng. Càng làm lớn, con càng phải tự hạ, như thế, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa. Vì quyền năng Đức Chúa thì lớn lao: Người được tôn vinh nơi các kẻ khiêm nhường. Kẻ kiêu ngạo lâm cảnh khốn cùng thì vô phương cứu chữa, vì sự xấu xa đã ăn sâu mọc rễ trong nó” (Hc 3,17-18.20).
Tóm lại, khiêm nhường như Chúa Giêsu không phải là nô lệ. Trái lại khiêm nhường phục vụ trong yêu thương với một tâm thế tự do và tự nguyện dâng hiến. Khiêm nhường phục vụ Chúa và tha nhân là thoát khỏi cái tôi chật hẹp ích kỷ, cái tôi kiêu ngạo để đi vào con đường tự do yêu thương của Thiên Chúa, của Nước Trời. Ước gì qua Lời Chúa hôm nay, xin cho mỗi người biết sống khiêm nhường như Chúa, không sống cho riêng mình, nhưng sống cho người khác, dùng tài năng của mình để phục vụ, không chỉ cho bản thân và lợi ích riêng của cá nhân, mà còn cho tha nhân và những nhu cầu của họ, đặc biệt là những người nghèo, người bệnh hoạn và khuyết tật mà khi chúng ta làm được cho họ trong tâm thế khiêm nhường để yêu thương vô vị lợi, như thế Chúa Giêsu khẳng định với chúng ta trong đoạn cuối Tin Mừng hôm nay rằng quý ông bà anh chị em mới thật có phúc: vì quý ông bà anh chị em chúng ta sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại (Lc 14,14). Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Quốc Quang
Nguồn tin: giaophandanang.org
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn